Từ bé đến lớn, ai cũng đã từng chơi trò cút bắt. Chạy trốn và tìm thấy nhau. Cuộc rượt đuổi ngắn và rất thú vị. Thế nhưng với lão nông Mười Thêm thì khác. Để đuổi bắt công lý, ông mất đến 20 năm, rất hao công tốn sức mà vẫn chưa biết có thắng nổi không.
Sau phiên tòa sơ thẩm tháng 8-1990 phạt ông 12 tháng tù, ông đã lần dò đi tìm công lý. Dẫu nhận thấy án xử chông chênh, thiếu căn cứ nhưng cấp phúc thẩm vẫn không mạnh dạn tuyên ông trắng án. Là người thấp cổ bé miệng, ông không có quyền chọn lựa nào khác ngoài việc chờ đợi, tìm kiếm. Nhưng bỏ mặc thân phận pháp lý của ông, người có thẩm quyền đã không làm điều cần phải làm trong thời hạn điều tra. Ông lại phải chạy tìm rất nhiều vòng, rất xa để được minh oan, để được bắt đền… Song công lý vẫn chưa muốn dừng trò chơi cút bắt với ông. Dẫu thừa nhận đã xử oan nhưng người có thẩm quyền lại không chịu bồi thường cho ông.
Cơ quan tố tụng địa phương như công an, tòa án có nhiều lý do để giải thích, có nhiều văn bản để biện luận cho sự kéo dài bất thường nêu trên. Nhưng với người dân, điều mà họ nhìn thấy là sự đùn đẩy qua lại, là sự vô trách nhiệm của những người được xem là đại diện cho công lý. Không một ai trên đời này có thể đạt được sự hoàn hảo nhưng tại sao đã làm sai, đã thấy sai mà không tích cực sửa? Cấp huyện có thể vì mắc mứu mà thoái thác, vì sao cấp tỉnh chỉ tự ngồi với nhau mà không cùng ngồi với cấp dưới để đả thông, để cùng nhau gỡ rối? Để rồi sờ sờ một nghịch lý: Người bị làm oan thì tiếp tục thất điên bát đảo, còn những người gây oan thì tiếp tục bình chân như vại.
Viện dẫn điều luật thì dễ nhưng để tạo sự thuyết phục, để cho dân yên lòng thì nhất định các cơ quan phải hành động bằng cả cái đầu và trái tim. Công lý phải được thực thi để xã hội thấy được rằng cái đúng luôn là đa số, là chủ đạo. Chơi trò cút bắt thì không phân biệt già, trẻ nhưng chắc chắn không ai thích chơi trò này với công lý.
THU TÂM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét