Tám
mươi bảy năm trước, ông cha ta đã tạo dựng trên lục địa này một quốc gia mới,
được thai nghén trong Tự do, được cung hiến cho niềm xác tín rằng mọi người
sinh ra đều bình đẳng.
Ngày
nay, chúng ta đang tiến hành một cuộc nội chiến vĩ đại nhằm thử thách quốc gia
này, hoặc bất kỳ quốc gia nào khác, xem có đủ quyết tâm theo đuổi lý tưởng mà
đất nước ấy đã được thai nghén và cung hiến cho. Chúng ta gặp nhau ở đây, trên
bãi chiến trường này. Chúng ta đến đây để cung hiến một phần của mảnh đất, nơi
yên nghỉ cuối cùng của những người đã hiến dâng mạng sống mình để tổ quốc được
sống. Đó là điều chúng ta cần phải làm.
Song,
trong một ý nghĩa lớn lao hơn, chúng ta không thể cung hiến, cũng không thể
thánh hóa mảnh đất này. Những con người dũng cảm, đang sống hay đã chết, là
những người từng chiến đấu ở đây, đã cung hiến nó, họ đã làm điều mà những con
người yếu đuối như chúng ta không thể làm gì thêm hơn nữa. Thế giới sẽ không
quan tâm, cũng chẳng nhớ đến những gì chúng ta đang nói ở đây, nhưng thế giới
sẽ không bao giờ quên những gì họ đã làm tại đây. Ấy là cho chúng ta, những
người còn sống, cần cống hiến mình cho chính nghĩa vẫn chưa hoàn tất, mà những
người từng chiến đấu ở đây đã cống hiến đời mình để sự thành công của chính
nghĩa ấy mau đến. Ấy là cho chúng ta, những người đang hiện diện ở đây, tiếp
nhận trọng trách đang đặt trước mặt chúng ta – chúng ta tiếp nhận từ những
người đã khuất hiện đang được vinh danh lòng tận tuỵ với chính nghĩa mà họ đã
cống hiến bằng chính sinh mạng mình – ngay tại đây, chúng ta quyết tâm không để
họ chết vô ích – đất nước này, dưới sự quan phòng của Thiên Chúa, sẽ sản sinh
một nền tự do mới – và chính quyền này của dân, do dân, vì dân sẽ không lụi tàn
khỏi mặt đất.
Một bản dịch khác:
Tám
mươi bảy năm trước, cha ông ta đã dựng nước trên mảnh đất này, bắt nguồn từ
khao khát Tự Do, và dốc lòng trong niềm tin [rằng] mọi người sinh ra đều bình
đẳng.
Hôm
nay, chúng ta đang đánh một trận [nội] chiến vĩ đại, [một cuộc chiến] thử thách
sức chịu đựng bền bỉ của quốc gia này, hay bất cứ quốc gia nào khác, được tạo
ra từ ước muốn Tự Do và hết lòng vì Bình Đẳng cho mọi người. Chúng ta đã đối
mặt trên bãi chiến trường này. Chúng ta giờ đây vinh dự dành riêng một phần
[của] chiến trường làm nơi yên nghỉ cuối cùng cho những con dân đã hy sinh để
tổ quốc được sinh tồn. Đó là điều hợp lẽ và đáng cần phải làm.
Nhưng,
nếu hiểu theo nghĩa rộng lớn, [thì] chúng ta không thể có vinh dự này... chúng
ta không thể tạo ra linh thiêng... cũng không thể làm rạng danh mảnh đất này.
Chính những người dũng cảm, dù sống hay đã chết, chính những người đã chiến đấu
nơi đây đã khiến mảnh đất này trở thành thiêng liêng, chứ chúng ta chẳng thể
làm gì khác hơn được.
Người
ta sẽ chẳng quan tâm, sẽ chẳng ghi nhớ hoài những điều chúng ta nói hôm nay,
nhưng họ sẽ mãi mãi không bao giờ quên sự chiến đấu của những người đã nằm
xuống nơi đây. Cái chính là chúng ta, những người còn đang sống, cần phải cố
gắng kế tục sự nghiệp còn đang dang dở mà những người đã chiến đấu [và nằm
xuống] ở đây đã vinh dự đi hết nửa chặng đường.
Chính
là chúng ta, những người đang hiện diện nơi đây, cần phải tiếp nhận phần còn
lại trọng trách trước mắt-
Vì
những người đã ngã xuống này, chúng ta phải quyết tâm cao hơn nữa vì chính
nghĩa mà họ đã chiến đấu đến nỗ lực cuối cùng-
Chính
tại nơi đây, chúng ta quyết tâm để họ không chết vô nghĩa–
Đất
nước này, dưới tay Thiên Chúa sẽ có một nền tự do mới-
Và
một chính quyền của dân, do dân, vì dân sẽ không phải chết rục trên đất này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét