- Xin
giới thiệu với bạn đọc bài viết của Nhà sử học Dương Trung Quốc về cuộc gặp gỡ
giữa Đại tướng Võ Nguyên Giáp với ông McNamara, nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng
Mỹ.
Dương Trung Quốc
“Tôi là quân nhân, tôi nói
thẳng”
Nói về chiến tranh ở Việt Nam,
người Mỹ hay nói đến giới hạn của sự dính líu là từ năm1961 đến 1969, Đại tướng
cho rằng, như thế là chưa đủ vì từ năm 1950 Mỹ đã can thiệp vào cuộc chiến
tranh Đông Dương, đến Điện Biên Phủ, 80% chiến phí là của Mỹ. Thực chất sự dính
líu của Mỹ vào chiến tranh Việt Nam dưới hình thức và mức độ khác nhau phải là
một phần tư thế kỷ, từ năm1950 đến 1975. Bị chi phối bởi một thứ “thần học”
(théolôgie như cách nói của McNamara) là học thuyết “domino”, Mỹ cho Việt Nam
là một vị trí quan trọng liên quan đến an toàn của mình, cho nên Kenedy coi
Việt Nam là trọng điểm để tiêu diệt phong trào giải phóng dân tộc và đến
Johnson thì phát động chiến tranh ra miền Bắc và đổ quân vào miền Nam.
Đại
tướng Võ Nguyên Giáp
Trở lại vụ Vịnh Bắc Bộ (từ ngày
2 đến 5/8/1964) và trận Pleiku (6/2/1965), khi phía Mỹ đặt câu hỏi ai ra lệnh
và khi ra lệnh có nghĩ đến phản ứng của Mỹ ra sao? Đại tướng nói rằng việc này
ông đã nói trong cuộc gặp mặt lần trước, nhưng vấn đề đơn giản là “lúc bấy giờ
bộ đội Việt Nam ở miền Nam cũng như Hải quân ở miền Bắc được lệnh lúc nào quân
địch xâm phạm, tiến vào lãnh thổ thì phải đánh, tôi là một quân nhân, nếu các
ngài đồng ý, tôi nói thẳng rằng: “Chính sách (mở rộng chiến tranh của Mỹ) quyết
định rồi nhưng phải tìm một cái cớ đưa ra Quốc hội!”. Cuộc chiến tranh xâm lược
của Mỹ là sai lầm lớn nhất, về chiến lược và cũng là thảm bại đầu tiên và lớn
nhất của lịch sử nước Mỹ”.
Ông McNamara bật dậy ngắt lời:
“Xin lỗi Đại tướng, ngài nói không đúng”.
Đại tướng bình thản nói: “Ngài
đánh chúng tôi trước khi có trận Pleiku, vả lại trận này cũng như trận đánh tàu
Maddox chỉ là hoạt động địa phương. Còn phản ứng của chúng đối với việc mở rộng
chiến tranh phá hoại là chuyển cả miền Bắc vào tình trạng chiến tranh để bảo vệ
miền Bắc và đánh thắng chiến tranh không quân của Mỹ, làm trọn nhiệm vụ hậu
phương lớn đối với tiền tuyến lớn”.
“Từ lo sợ không có trong tư duy
quân sự Việt Nam ”
Phía Mỹ đưa ra câu hỏi: “Những
hành động quân sự nào của Mỹ làm tướng Giáp lo sợ nhất và vào những thời điểm
nào?”.
Đại tướng cười và vui vẻ nói:
“Chúng tôi trả lời là từ “lo sợ” không có trong tư duy quân sự của chúng tôi,
bởi vì với chúng tôi, không có gì quý hơn độc lập tự do, chúng tôi quyết đánh
Mỹ và chúng tôi luôn tin tưởng là sẽ thắng”.
Phía Mỹ đưa ra câu hỏi: “Nhìn
lại quá khứ, tướng Giáp đánh giá thế nào về thành công và thất bại của Tổng
tiến công Mậu Thân?”.
Đại tướng nói rằng: “Sức mạnh
của Mỹ tuy lớn nhưng có những hạn chế cơ bản. Ví như kỵ binh bay mạnh ở chỗ cơ
động nhưng đối với chúng tôi thì cơ động nhất là lực lượng tại chỗ, quân Mỹ đến
đâu thì đã có lực lượng của chúng tôi ở chỗ đó”.
“Còn về Tổng tiến công Mậu
Thân, mục đích chúng tôi là làm sao cho Mỹ rút. Về cách đánh mà nói thì đợt một
là thắng lợi lớn, những đợt sau nếu theo ý kiến của Trung ương chuyển nhanh về
nông thôn thì thắng to, nên vì vậy có tổn thất. Chiến tranh nhìn chung là chiến
lược tổng hợp. Mục tiêu của chúng tôi là Mỹ phải chấm dứt leo thang, ngồi lại
đàm phán. Như thế chúng tôi đã đạt được buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris . Chỉ có điều chúng
tôi không dự kiến đầy đủ là Nixon lật lọng sẽ ký rồi lại ném bom B52… Nhưng
cuối cùng chúng tôi vẫn bảo vệ được nền độc lập và thống nhất Tổ quốc của một
nước nhỏ, dù kinh tế còn lạc hậu nhưng đã đánh thắng hai đế quốc to. Đó là
thắng lợi của ai? Của nhân dân Việt Nam
đồng thời cũng là của các lực lượng tiến bộ, yêu chuộng hòa bình trên thế giới,
trong đó có những người Mỹ chống lại chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam ”.
“Các ngài nên đọc Nguyễn Trãi”
Phía Mỹ nhận rằng, Mỹ không
thắng được ở Việt Nam là do
Mỹ không hiểu Việt Nam và bỏ
qua nhiều cơ hội để chấm dứt sự dính líu vào cuộc chiến tranh Việt Nam . Nhưng, về
phía Việt Nam
thì sao, có cơ hội nào bị bỏ lỡ không?
Câu trả lời của Đại tướng là:
“Chúng tôi không bỏ qua một cơ hội nào”. Ông McNamara ngắt lời: “Cái đó còn
phải bàn lại…”.
Đại tướng đáp: “Mỹ xâm lược
Việt Nam
là sai lầm. Mỹ không hiểu Việt Nam .
Chúng tôi là một dân tộc có tinh thần bất khuất hàng ngàn năm chống giặc ngoại
xâm, nhưng rất mong muốn hòa bình. Thế kỷ XV, sau khi đánh thắng quân Minh đã
từng có những lời tuyên ngôn trong các áng văn bất hủ “Bình Ngô đại cáo” và
“Phú Chí Linh” của Nguyễn Trãi:
“Đem lại thái bình muôn thuở
Tắt muôn đời chiến tranh”.
Các ngài nên đọc những sách đó.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tìm ra con đường cứu nước và phát triển học thuyết quân
sự độc đáo Việt Nam, động viên chiến tranh toàn dân, do dân, vì dân nên đánh
thắng”.
Đại
tướng Võ Nguyên Giáp và Đại tướng Nguyễn Chí Thanh nghiên cứu bản đồ tác chiến
năm 1967
“Nước nhỏ có vai trò nước nhỏ”
Về quan hệ giữa Việt Nam và các nước
lớn trong chiến tranh, Đại tướng nhắc lại nhiều lần: “Nước lớn có vai trò nước
lớn, nhưng tôi muốn nhắc với ngài rằng: Nước nhỏ cũng có vai trò nước nhỏ. Danh
dự, sức mạnh độc lập tự do, sức mạnh văn hóa của một nước không thể đo bằng cây
số vuông. Trong quá khứ, Liên Xô và Trung Quốc đã giúp đỡ Việt Nam nhiều trong
chiến tranh nhưng Mỹ đã sai lầm khi tìm giải pháp quyết định cho cuộc chiến
tranh này ở những cuộc thương lượng với những nước lớn đó.
Ngày nay, muốn xây dựng một
trật tự thế giới mới thì các dân tộc phải bình đẳng và tôn trọng độc lập chủ
quyền của nhau. G7, G8 bàn với nhau, được, nhưng nếu không tính đến các nước
nhỏ thì không bao giờ thế giới có hòa bình và ổn định phát triển”.
Kết thúc câu trả lời cho những
câu hỏi về phía Mỹ đặt ra, Đại tướng nói:
“Tôi mong rằng đó là những điểm
tôi suy nghĩ đã lâu, bây giờ nói rất ngắn sẽ giúp cho việc xây dựng quan hệ
Việt Nam
và Mỹ. Do vị trí địa lý chính trị và vai trò Việt Nam gắn liền với văn hóa và lịch sử
của nó, quan hệ Việt – Mỹ sẽ góp phần vào sự ổn định khu vực và thế giới. Tôi
nhất trí với ngài McNamara là không có nước nào có thể áp đặt được ý định của
mình cho các dân tộc khác, nhất là với Việt Nam , phải tôn trọng lẫn nhau và
cùng có lợi trên nguyên tắc bình đẳng.
Sự bình thường hóa quan hệ giữa
hai nước đã mở ra những cơ hội để chúng ta đẩy nhanh sự phát triển những quan
hệ hòa bình trong hợp tác và cùng có lợi trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng chủ
quyền của nhau vì lợi ích của nhân dân hai nước và sự ổn định phát triển của
thế giới”.
“Vị tướng tôi đánh giá cao nhất
là Tướng Nhân Dân”
Sau câu hỏi của tướng Smith
bằng cách nào Việt Nam
đối phó được với những vũ khí hiện đại của Mỹ, một câu hỏi được mọi người chú ý
được đặt ra: Vị tướng nào trong chiến tranh được tướng Giáp đánh giá cao nhất?
Đại tướng trả lời: “Quân đội
Nhân dân Việt Nam ở cả miền Bắc và miền Nam, như Chủ tịch Hồ Chí Minh nói là
một quân đội anh hùng của một dân tộc anh hùng có tinh thần quyết chiến rất
cao, thông minh và sáng tạo. Còn vị tướng dù có công lao lớn đến đâu cũng chỉ
là giọt nước trong biển cả. Chỉ có nhân dân Việt Nam là người đánh thắng Mỹ. Các
ngài gọi tôi là vị tướng thần thoại, nhưng tôi tự nghĩ tôi bình đẳng với những
người lính của mình. Tôi hoàn thành nhiệm vụ cũng như những người lính hoàn
thành nhiệm vụ. Trên bình diện nhiệm vụ thì tôi cũng như người lính là bình
đẳng, cho nên tôi rất tôn trọng người lính.
Còn các ngài muốn hỏi tôi rằng,
tướng ngụy nào tôi để ý đến nhất thì có lẽ sự đánh giá ấy nên hỏi Bộ Tư lệnh
Quân đội Mỹ”.
“Hôm nay, ngài lại thắng lợi về
thời gian”
Người phát biểu cuối cùng của
cuộc gặp mặt là ông Chester Cooper, vị tướng thành viên Hội đồng An ninh Quốc
gia thời chiến tranh của Mỹ chân thành nói: “Thưa Ngài, tôi thán phục Ngài từ
20 năm về trước, nay tôi cũng vẫn thán phục Ngài và chắc các bạn tôi ở đây cũng
vậy. Chúng tôi sang đây với một tinh thần suy tư cởi mở và sẵn sàng muốn tìm hiểu
dân tộc Việt Nam .
Chúng tôi học hỏi được rất nhiều. Bài thuyết trình của Ngài cũng nhắn nhủ chúng
tôi rất nhiều điều”.
Đại tướng bình luận: “Các ngài
chưa hiểu hết đâu”.
Ông Cooper: “Chính vì vậy chúng
tôi sẽ tiếp tục cuộc tìm hiểu này và hy vọng lần sau chúng tôi sẽ trình bày để
Ngài hiểu hơn về nước Mỹ chúng tôi. Chúng tôi sẽ nhớ mãi ngày hôm nay”.
Lúc chia tay, Đại tướng Võ
Nguyên Giáp bắt tay ông McNamara: “Bắt tay một con người dũng cảm và có thiện
chí”.
Cuộc gặp mặt kết thúc mà không
thực hiện được một dự kiến tất cả sẽ chụp một bức ảnh chung bởi vì dự tính cuộc
gặp mặt chỉ diễn ra dưới 1 tiếng đồng hồ thì đã kéo dài thêm gần 30 phút. Ông
McNamara và tướng Smith vội vã về khách sạn để ra sân bay kịp giờ về nước.
Trong suốt cuộc gặp mặt, cựu Bộ
trưởng McNamara không trình bày nhiều nhưng luôn tỏ ra sốt ruột về thời gian,
thỉnh thoảng ông lại ngắt lời Đại tướng với câu xin lỗi lịch sự nhưng không
giấu được sự sốt ruột vì muốn giành thêm thời gian để các thành viên của mình
trình bày quan điểm. Nhưng thản nhiên và cũng lịch sự, Đại tướng chủ động giành
phần lớn thời gian để phát biểu quan điểm của mình. Không giữ được kiên nhẫn,
ông McNamara thốt lên: “Thế là ngài lại thắng về thời gian rồi”. Đại tướng lập
luận: “Các ngài thua vì chưa hiểu, muốn hiểu nên lắng nghe”.
Sau cuộc gặp mặt, tôi gặp Stein
Tonnesson, nhà sử học người Na Uy, thành viên duy nhất không có quốc tịch Mỹ
của đoàn Mỹ, là tác giả của nhiều tác phẩm viết về lịch sử Việt Nam.
S.Tonnesson bình luận về cuộc gặp mặt giữa hai cựu Bộ trưởng Quốc phòng: “Lần này,
tướng Giáp lại thắng trong một trận chiến về ngôn từ” (une guerre des mots).
Tạp chí
Xưa và Nay, số 21 (11/1995)
D.T.Q


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét